Nghe Ngô Ân Đạt nói vậy, Lâm Uyên im lặng.
Hắn thừa hiểu, một người có thể khiến Ngô Ân Đạt dùng từ "thiên tài" để gọi, lại còn cố tình nhấn mạnh là tính cách khó gần, thì chắc chắn bên trong không hề đơn giản.
Một lát sau, Lâm Uyên ngả người ra lưng ghế phụ, quay sang nhìn Ngô Ân Đạt đang lái xe, khẽ hỏi: "Giáo sư Ngô, giáo sư có thể kể cho tôi nghe chuyện của anh ta được không?"
Ngô Ân Đạt vẫn nhìn thẳng phía trước, ánh đèn đường trong đêm lướt qua mặt ông lúc tỏ lúc mờ. Ông thở dài một tiếng, chậm rãi mở lời:




